Tháng 11.
Đăng lúc: Chủ nhật - 31/10/2010 21:30 - Người đăng bài viết: Dark Emperor
Cứ đến tháng Mười một lịch dương, người ta lại nhớ đến có một ngày truyền thống dành cho việc tôn sư trọng đạo: Ngày Nhà giáo Việt Nam.
Ở quốc gia nào cũng vậy, giáo dục được coi là quốc sách. Dân trí được nâng cao mới tạo điều kiện cho đất nước phát triển về mọi mặt. Bởi vậy “dậy tốt, học tốt” là yêu cầu cơ bản đối với học đường ở tất cả các cấp, các ngành học, dù là chính qui, tại chức hay bổ túc, dạy chữ hay dạy nghề, đào tạo về chính trị hay chuyên môn, ngắn hạn hay dài hạn…
Nhà giáo giữ vai trò quan trọng không chỉ dạy tốt mà còn làm sao giúp cho trò học tốt.
Trong hồi ức của mỗi người chúng ta ai cũng lưu giữ những kỷ niệm đẹp về mái trường tuổi thơ. Hình ảnh người thầy vẫn sống động với bao lời khuyên khi ôn tồn nhắc nhở, lúc răn bảo nghiêm khắc, lại có lần ân cần ngọt ngào như cha mẹ dạy con.
Chỉ tới lúc trưởng thành vào đời, ta mới thấm thía hiểu hết giá trị của lời thày cô giáo giảng.
Đã không ít lần ta oán giận người dạy dỗ mình. Nào là phạt vì không làm bài tập, nghỉ không phép, bỏ giữa giờ, gây gổ với bạn. Nào là cho điểm kém, thông báo về gia đình, “bêu dương” trước lớp vì hành động sai trái… Bao nhiêu thứ tội của đám học trò nghịch ngợm bất tử chỉ kém cho quỷ và ma!
Nghĩ lại mới thấy thầy, cô nghiêm khắc với mình chính là yêu thương mình, mong muốn mình là con ngoan, trò giỏi, mai sau là công dân tốt của xã hội. Thầy muốn dạy tốt thì học trò cũng phải có tinh thần học tốt. Thành quả chỉ tạo nên khi có sự đồng thuận ở cả hai phía.
Bài giảng của thầy, cô phải qua bao đêm thao thức với giáo án, làm sao cho trò cảm nhận được hết cái hay của tác phẩm, quán triệt được nguyên lý, tiếp thu được kiến thức.
Vậy mà khi lên lớp, thầy cứ nói, trò cứ chuyện riêng, cứ đá chân nghịch ngầm, cứ úp mặt vào di động mải mê với trò chơi điện tử… hỏi làm sao thầy, cô không nổi giận.
Cuối năm tổng kết điểm kém lại van nài bố mẹ tìm đến nhà thầy, cô, nhà hiệu trưởng xin điểm với đủ mánh cậy thế, cậy quen, cậy phong bì dày hòng lay chuyển lương tâm nhà giáo.
Cá biệt, có học sinh thù thầy cô tìm cách ám hại, đe dọa trắng trợn.Còn đâu là “tiên học lễ, hậu học văn”?
Phải học làm người trước khi học chữ, học nghề. Nhà giáo phải là tấm gương trong về đạo đức, nếp sống, thanh lịch văn minh trong giao tiếp, ứng xử. Có thế mới được trò kính trọng. Lời dạy của thầy cô mới đi vào lòng học trò.
Học đường phải là môi trường sống thân thiện, đoàn kết, tìm đến cái tốt, cái hay, tránh xa tệ nạn xã hội. Giáo dục Thủ đô có truyền thống nghìn năm văn hiến, nghìn năm hiếu học, là cái nôi đào tạo nhân tài cho đất nước.
Càng tự hào lại càng phải nâng cao mình, phấn đấu hoàn thiện từ con người đến cơ sở vật chất, đến chính sách đãi ngộ thích ứng để các nhà giáo xứng đáng là những kỹ sư tâm hồn, những lái đò thời đại mới.
Trong hồi ức của mỗi người chúng ta ai cũng lưu giữ những kỷ niệm đẹp về mái trường tuổi thơ. Hình ảnh người thầy vẫn sống động với bao lời khuyên khi ôn tồn nhắc nhở, lúc răn bảo nghiêm khắc, lại có lần ân cần ngọt ngào như cha mẹ dạy con.
Chỉ tới lúc trưởng thành vào đời, ta mới thấm thía hiểu hết giá trị của lời thày cô giáo giảng.
Đã không ít lần ta oán giận người dạy dỗ mình. Nào là phạt vì không làm bài tập, nghỉ không phép, bỏ giữa giờ, gây gổ với bạn. Nào là cho điểm kém, thông báo về gia đình, “bêu dương” trước lớp vì hành động sai trái… Bao nhiêu thứ tội của đám học trò nghịch ngợm bất tử chỉ kém cho quỷ và ma!
Nghĩ lại mới thấy thầy, cô nghiêm khắc với mình chính là yêu thương mình, mong muốn mình là con ngoan, trò giỏi, mai sau là công dân tốt của xã hội. Thầy muốn dạy tốt thì học trò cũng phải có tinh thần học tốt. Thành quả chỉ tạo nên khi có sự đồng thuận ở cả hai phía.
Bài giảng của thầy, cô phải qua bao đêm thao thức với giáo án, làm sao cho trò cảm nhận được hết cái hay của tác phẩm, quán triệt được nguyên lý, tiếp thu được kiến thức.
Vậy mà khi lên lớp, thầy cứ nói, trò cứ chuyện riêng, cứ đá chân nghịch ngầm, cứ úp mặt vào di động mải mê với trò chơi điện tử… hỏi làm sao thầy, cô không nổi giận.
Cuối năm tổng kết điểm kém lại van nài bố mẹ tìm đến nhà thầy, cô, nhà hiệu trưởng xin điểm với đủ mánh cậy thế, cậy quen, cậy phong bì dày hòng lay chuyển lương tâm nhà giáo.
Cá biệt, có học sinh thù thầy cô tìm cách ám hại, đe dọa trắng trợn.Còn đâu là “tiên học lễ, hậu học văn”?
Phải học làm người trước khi học chữ, học nghề. Nhà giáo phải là tấm gương trong về đạo đức, nếp sống, thanh lịch văn minh trong giao tiếp, ứng xử. Có thế mới được trò kính trọng. Lời dạy của thầy cô mới đi vào lòng học trò.
Học đường phải là môi trường sống thân thiện, đoàn kết, tìm đến cái tốt, cái hay, tránh xa tệ nạn xã hội. Giáo dục Thủ đô có truyền thống nghìn năm văn hiến, nghìn năm hiếu học, là cái nôi đào tạo nhân tài cho đất nước.
Càng tự hào lại càng phải nâng cao mình, phấn đấu hoàn thiện từ con người đến cơ sở vật chất, đến chính sách đãi ngộ thích ứng để các nhà giáo xứng đáng là những kỹ sư tâm hồn, những lái đò thời đại mới.
Giang Quân - HTV.ORG.VN
Tác giả bài viết: Dark Emperor
Từ khóa:
Những tin mới hơn
- TRỪ HAO (14/03/2011)
- KỸ NĂNG HỌC VÀ TỰ HỌC (30/03/2011)
- Một vài ý kiến về việc Học sinh học vẹt (30/03/2011)
- Những điều cần ghi nhớ (16/09/2011)
- Ngày toàn quốc chống mỹ (19-03-1950) (09/03/2011)
- 26-3-1931 Thành lập đoàn thanh niên cộng sản đông dương nay là đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh (09/03/2011)
- "Tiên học lễ, hậu học văn" (04/11/2010)
- Những đường phố mang tên nhà giáo (04/11/2010)
- Tờ bạc năm trăm (10/11/2010)
- Từ ngày Quốc tế Hiến chương đến ngày nhà giáo Việt Nam (04/11/2010)
Những tin cũ hơn
- Cuộc đời và sự nghiệp (23/10/2010)
- Quốc kỳ nước cộng hòa xã hội chủ nhĩa Việt nam (23/10/2010)
- Lịch sử Quốc ca Việt nam (23/10/2010)
- Thời đại Đá cũ và dấu vết Người Vượn ở Việt Nam (23/10/2010)
- Nguyễn Thị Minh Khai (1910-1941) (23/10/2010)
- Bế Văn Ðàn ( 1930 - 1954 ) (23/10/2010)
- Viết Văn và Sự Phát Triển Ở Trẻ (22/10/2010)
- Nguyễn Văn Trỗi (20/10/2010)
- Dành cho những ai nhút nhát và thiếu tự tin trong giao tiếp (28/09/2010)
- Hà Nội đã trải qua bao nhiêu tên gọi ? (27/07/2010)










Ý kiến bạn đọc